Lớp 6

Cảm nhận về nhân vật người anh trong Bức tranh em gái tôi

Để nêu cảm nhận về nhân vật anh trai Kiều Phương thì các em có thể lưu ý trả lời trước câu hỏi sau đây:

Câu hỏi: Giải thích tâm trạng của người anh khi đứng trước bức tranh “Anh trai tôi’ trong văn bản Bức tranh em gái tôi của tác giả Tạ Duy Anh. Bài học mà em rút ra được từ văn bản trên đó là gì?

Đầu tiên các em cần xác định diễn biến tâm trạng của nhân vật anh trai Kiều Phương Trong tác phẩm, sau đó rút ra được bài học từ tâm trạng của người anh, đặc biệt là tâm trạng khi đứng trước bức tranh của em gái.

Bạn đang xem: Cảm nhận về nhân vật người anh trong Bức tranh em gái tôi

Gợi ý:

Giải thích tâm trạng:

Lúc đầu người anh trai không muốn đi với gia đình để nhận giải cùng em gái, nhưng trước sự khẩn khoản của người em nên đã đồng ý.

– Khi người anh trai đức trước bức tranh thì tâm trạng của nhân vật đầy biến động:

+ Đầu tiên, người anh vô cùng ngạc nhiên và xúc động vì chẳng bao giờ nghĩ người trong bức tranh kia chính là cậu ta.

+ Từ ngạc nhiên, người anh cảm thấy ngỡ ngàng vì người trong tranh kì diệu quá, đẹp hơn cả sức tưởng tượng của mình.

+ Cuối cùng là tâm trạng hãnh diện vì có được một cô em gái vừa tài năng lại vừa có tâm hồn đẹp đến vậy.

+ Nhưng cũng chính vào lúc ấy, sự xấu hổ lại từ từ xâm chiếm lấy người anh vì những lúc cư xử không đúng với cô em gái nhỏ. Người anh còn giận chính mình vì chẳng có một chút năng khiếu gì.

=> Bao nhiêu những cảm giác xáo trộn trong lòng khiến người anh.

– Cuối văn bản, câu nói của người anh: “Không phải con đâu. Đấy là tâm hồn và lòng nhân hậu của em con đấy.” chính là lúc người anh đã nhận ra những điều không phải của mình. Anh thừa nhận rằng mình không được đẹp như người trong tranh.

=> Đầu tiên là sự ghen tị, xa lánh; sau đó bản thân người anh thấy được sự kém cỏi trong nhân cách của bản thân và thừa nhận sự nhân hậu, tốt đẹp của người em.

Bài học rút ra:

– Trước thành công hay tài năng của người khác, mỗi người cần vượt qua những thói xấu như ganh ghét, đố kị hay mặc cảm tự ti để hòa chung niềm vui với mọi người.

– Lòng nhân hậu và sự độ lượng, vị tha giúp con người tự vượt lên bản thân để sống thanh thản, tốt đẹp hơn.

Xem thêm: Kể lại tâm trạng của người anh

Đoạn văn ngắn cảm nhận về nhân vật người anh trong Bức tranh của em gái tôi

Đoạn văn 1

Sau khi học xong tác phẩm “Bức tranh của em gái tôi” của nhà văn Tạ Duy Anh, nhân vật người anh đã để lại trong em những ấn tượng sâu sắc khó quên. Vốn là một người không có tài năng gì nổi bật nên khi thấy được tài hội họa của em gái Kiều Phương được phát hiện thì tâm trạng người anh dần dần có những thay đổi. Đầu tiên là cảm giác buồn và muốn khóc, thậm chí là xem lén những bức tranh của em. Nhìn mọi người yêu mến, khen ngợi, quan tâm em gái hơn mình, người anh cảm thấy mình như bị bỏ rơi. Càng không hiểu tại sao người anh không thể thân với em như trước kia được nữa, có lẽ đó chính là do sự đố kỵ từ trái tim. Khi đứng trước bức tranh đoạt giải nhất của Kiều Phương, tâm trạng người anh thay đổi liên tục: sự ngỡ ngàng đến hãnh diện, rồi cuối cùng là sự xấu hổ. Xấu hổ vì thấy mình không hoàn hảo như người anh trong tranh của em gái. Và đó cũng là điều mà em ghi nhớ nhất ở nhân vật này: biết nhận ra lỗi lầm của mình và thấy được tấm lòng nhân hậu, tình cảm trong sáng của Kiều Phương.

Đoạn văn 2

Nhân vật anh trai của Kiều Phương trong văn bản “Bức tranh của em gái tôi” là một người anh trai rất quan tâm đến em mình, nhờ đó anh mới phát hiện ra năng khiếu đặc biệt của em gái. Dần dần, anh còn phát hiện ra những đồ vật trong nhà bị em gái mình lục đục chỉ vì pha chế màu vẽ. Từng việc quan tâm thầm lặng nhỏ nhặt đã hiện lên phần nào là sự yêu thương của anh dành cho cô em gái bé nhỏ. Tuy nhiên, trong phút chốc người anh lại bị sự ganh ghét, đố kỵ của mình che đi sự yêu thương đó. Chỉ vì tự ti về bản thân không có năng khiếu, từ mặc cảm dẫn đến những suy nghĩ tiêu cực mà hiểu lầm và xa cách em mình. Cho đến khi nhìn thấy bức tranh đoạt giải của em gái mình được trưng bày. Người anh từ sự ngỡ ngàng, hãnh diện rồi đến hối hận khôn nguôi. Người anh nhớ lại những việc bản thân đã làm, hiểu ra chính bản thân đã ghen tị với em ra sao, và cũng vì thấy được sự trong sáng của Kiều Phương mà nhân vật người anh đã thay đổi tính cách bản thân. Anh hãnh diện vì trong bức tranh kia có phảng phất hình dáng của mình được mọi người khen ngợi, hãnh diện vì có 1 cô em gái đa tài. Sau đó người anh lại xấu hổ trước em gái mình, anh thừa nhận rằng mình không được đẹp như người trong bức tranh kia.

Xem thêm văn mẫu: Phân tích nghệ thuật trong Bức tranh của em gái tôi

Văn mẫu cảm nhận về nhân vật người anh trong bài Bức tranh của em gái tôi

Truyện ngắn “Bức tranh của em gái tôi” của Tạ Duy Anh là một truyện ngắn hay. Hay ở lời viết, ở cách dùng ví von và bình dị nhưng lại có sức lay động mạnh mẽ. Trong hai nhân vật Kiều Phương và người anh đều có nét đáng yêu. Nhưng trong đó nhân vật người anh đã để lại cho tôi nhiều ấn tượng nhất.

Người anh trai của Kiều Phương đang độ tuổi chơi diều, hồn nhiên, rất yêu quý em gái. Cái biệt hiệu “Mèo” tặng em gái đã nói lên tính hồn nhiên, ngây thơ của người anh trai nhỏ tuổi. Một người anh cũng cảm thấy “khó chịu” khi thấy đứa em gái hay “lục lọi các đồ vật với sự thích thú”. Thích bắt bẻ em gái: “Này, em không để chúng nó yên được à?” hay tò mò “bí mật theo dõi em gái” khi nó chế tạo thuốc vẽ.

Kể từ khi họa sĩ Tiến Lê phát hiện ra tài năng của Kiều Phương, hết lời ca ngợi, người bố thì “ngây người”, bất ngờ và vui sướng khi khám phá ra tài năng đặc biệt của con. Người mẹ hiền lành “không kìm được cơn xúc động” khi kịp nghe, kịp chứng kiến chuyện vui này. Từ cái khoảnh khắc ấy, người anh trai “luôn luôn cảm thấy mình bất tài nên bị đẩy ra ngoài”, ngồi bên bàn học, chú bé ấy “chỉ muốn gục xuống khóc”. Tâm trạng đó rất thực, rất người, nhất là đối với một bé trai đang tuổi nổi loạn. Người anh buồn vì cảm thấy mình không có tài năng, cảm thấy cô đơn vì bị bố mẹ hầu như chỉ săn sóc, yêu quý con gái nhiều hơn, nhất là khi thấy bố mẹ “hào hứng mua sắm cho em gái những thứ cần cho công việc vẽ”. Có lẽ cảm xúc đó của người anh một phần do bố mẹ thiếu sự tinh tế trong cách thể hiện tình yêu thương với các con. Hậu quả chính là sự xa cách của hai anh em, người anh thậm chí “gắt um lên” khi phát hiện một nỗi nhỏ ở em gái.

Tạ Duy Anh còn nhấn mạnh hơn về tâm trạng của người anh khi diễn tả cảnh quyết định “xem trộm” những bức tranh của Mèo, một việc làm mà bản thân người anh từng “coi khinh”. Tiếng thở dài của người anh càng thể hiện bản thân anh ta tự nhận mình bất tài chứ không còn là sự đố kỵ tài năng của em gái nữa. Trước kia thấy gương mặt “lem nhem” của em gái mới đáng yêu làm sao, nhưng giờ đây anh vậy thì lại quát mắng khiến cô em gái “xịu xuống, miệng dẩu ra”.

Khi em gái và bố mẹ trở về từ trại thi vẽ quốc tế đều vui sướng, hân hoan vì Mèo giành được giải nhất, muốn được anh chia vui cho, ôm lấy cổ anh nói thầm: “Em muốn cả anh cùng đi nhận giải” thì anh lại “viện cớ đang dở việc đẩy nhẹ nó ra”. Những biểu hiện ấy có lẽ là một chút bốc đồng của tuổi thơ, ta càng cảm thông với người anh biết mấy.

Đến cuối truyện, cả gia đình đi nhận giải thưởng, khi người anh khi cùng mẹ đến phòng trưng bày xem bức tranh được giải nhất của em gái, cảnh này dường như xuất hiện hai nhân vật người anh. Người anh trong bức tranh rất đẹp: “Một chú bé đang ngồi nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời trong xanh. Mặt chú bé như tỏa ra một thứ ánh sáng rất lạ.”. Đó là hình ảnh người anh lí tưởng rất thông minh, nhiều khát vọng, có tâm hồn mơ mộng do họa sĩ Mèo tí hon vẽ ra.

Người anh đứng nhìn bức tranh với bao tâm trạng. Xúc động cao độ đến mức “phải bám chặt lấy tay mẹ” vì ngạc nhiên ngỡ ngàng. Ngỡ ngàng vì cảm thấy người anh trong bức tranh kì diệu quá, ngoài sức tưởng tượng của mình. Sau đó là sự hãnh diện vì mình có một cô em gái có tài năng và tấm lòng nhân hậu bao la. Cuối cùng là sự xấu hổ vì bản thân mình. Lúc này, cái suy nghĩ: “Dưới mắt em tôi, tôi hoàn hảo thế kia ư?” đã thể hiện rất rõ sự xấu hổ của mình. Cuối cùng người anh còn muốn bật khóc và nói với mẹ rằng: “Không phải con đâu. Đây là tâm hồn và lòng nhân hậu của em con đấy”. Chú bé cảm thấy mình không được hoàn hảo, phải cố gắng vươn lên, càng yêu thương, quý mến em gái hơn bao giờ hết.

Qua Bức tranh của em gái, ta cảm thấy nhân vật người anh trai càng ngày càng trưởng thành hơn. Dưới ngòi bút đầy chân thực của Tạ Duy Anh, hai anh em Kiều Phương hiện ra càng rõ nét biết mấy. Qua đó ta cũng cảm nhận được rằng: “Lòng nhân hậu và sự vị tha sẽ giúp con người tự vượt lên bản thân để sống thanh thản, tốt đẹp hơn.”.

Trên đây là hướng dẫn kèm văn mẫu 6 tham khảo cảm nhận về nhân vật người anh trong bài Bức tranh của em gái tôi, mong rằng với những nội dung này các em sẽ hoàn thành bài văn của mình tốt nhất!

Cùng tham khảo hướng dẫn và văn mẫu cảm nhận về nhân vật người anh trong bài Bức tranh của em gái tôi cùng đoạn văn tại đây bạn nhé!

Đăng bởi: Trường Cao Đẳng Sư Phạm Hà Nội

Chuyên mục: Giáo Dục Lớp 6

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button

Bạn đang dùng trình chặn quảng cáo!

Bạn đang dùng trình chặn quảng cáo!