Tổng hợp

Thơ về hoa sen, câu nói về hoa sen hay và ý nghĩa

Hoa Sen có tên tiếng anh Lotus, là loài hoa gắn liền với văn hoá tinh thần của người Việt, biểu tượng cho sức sống mãnh liệt của con người Việt Nam. Dưới đây là những bài thơ về hoa sen, câu nói hay về hoa sen, stt về hoa sen hay và ý nghĩa, mời các bạn tham khảo.

Ý thơ, ca dao hay về hoa sen

Hoa sen được ví với phẩm chất người phụ nữ Việt Nam:

Bạn đang xem: Thơ về hoa sen, câu nói về hoa sen hay và ý nghĩa

Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn

Hình ảnh hoa sen được sử dụng để nói về những bậc nhân tài xuất chúng:

Nhân tài như thể bách hoa
Hoa sen thơm ngát hoa trà đẹp tươi

Hoa sen để chỉ mùa hạ một cách vô cùng tài tình

Sen tàn cúc lại nở hoa
Sầu dài ngày ngắn đông đà sang xuân

(Truyện Kiều, Nguyễn Du)

Hoa sen gắn với tình yêu đôi lứa:

Bấy lâu còn lạ chưa quen
Hỏi hồ đã có hoa sen chưa hồ?
Hồ còn leo lẻo nước trong,
Bấy lâu chỉ dốc một lòng đợi sen!

(Ca dao)

Hôm qua tát nước đầu đình
Bỏ quên cái áo trên cành hoa sen…

(Ca dao)

Câu nói hay về hoa sen

Ý thơ khác về hoa sen

Bơi giữa mùa trăng em với sen
Hương sen e ấp chút hương nguyền
Lấp lánh trăng tình sen gợi nhớ
Sen hồng sen trắng… ấy sen duyên
(Thơ: Võ Quê)

Vẫn biết lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen
(Thơ: Nguyên Sa)

Lang thang một tiếng chuông chùa
Sen hồng chợt nở nhớ mùa hạ xưa
(Thơ: Thanh Trắc Nguyễn Văn)

Nắng tỏa chiều buông cánh mượt xanh
Dưới hồ bông trắng lá không cành
Đêm về gió thoảng thơm mùi nhạt
Ngày lại đượm màu sắc ẩm thanh
(Thơ: Hữu Tài)

Mặt hồ bẽn lẽn lá chen xanh
Kết tụ đóa hoa chẳng tựa cành
Tô đẹp nhụy vàng khoe Bích ngọc
Vẽ màu bông trắng dưới Thiên thanh
(Thơ: Bích Liên)

Thơ về hoa sen

Sen trắng

Tác giả: Nguyên Đỗ

Nụ sen trinh trắng đoan trang
Như còn e thẹn nắng vàng bình minh
Nụ sen tình của đôi mình
Bao giờ nở rộ hồ xinh rạng ngời

Nhụy vàng hoa trắng chơi vơi
Chút hồng trang điểm hương trời ý thơ
Anh về dệt những mộng mơ
Em về đan ước thêu tơ tình hồng

Nụ hoa sen trắng trinh trong
Tình em bền thắm cõi lòng thanh thanh
Lòng vàng ngọc, mộng mơ xanh
Một mai nắng tỏa mộng lành đơm hoa

Mùa sen nở rộ ngàn hoa
Hồn thơ nắng mộng chan hòa dáng thơ
Vâng em chín cả mùa mơ
Hồn anh chan chứa đường tơ sen tình.

Sen trắng

Sen và em

Tác giả: Phan Thúc Định

Thu đã về đậu kín những hàng cây
Nhuốm vàng au lên từng chiếc lá
Hạ trốn biệt sau tháng ngày hối hả
Đổ mồ hôi in sóng muối lưng người

Những đầm sen rệu rã lặng bên trời
Vẫn nuối tiếc cái xuân thì chưa thỏa
Bông sen cuối mùa cô đơn buồn bã
Đâu biết mình đang cứu cả mùa đi

Cô láng giềng trốn mẹ đón bình minh
Mượn sương sớm che lấp mình trước nắng
Tiếc sen hồng thổn thức lòng mắt ngấn
Khói mặt hồ chờm mướt má hồng tươi

Không còn thấy cô đơn bông sen hé môi cười
Gương lóng lánh soi khuôn hình thiếu nữ
Môi em tươi quyện vào sen nóng hổi
Nắng vén sương ảo ảnh cả khung trời.

Bạch liên hoa

Tác giả: Phạm Hùng

Ngập trong bùn chẳng vấy hôi tanh
Ưu tư cởi dâng nhành hoa trắng
Thân dù cong, tâm vẫn phẳng
Sương gió dầm mình mãi lặng lẽ vươn.

Hồ Tây mùa sen nở

Hồ Tây mùa sen nở

Tác giả: Phan Huy Hùng

Sớm mai nào Hồ Tây cũng có sương
Nắng lên rồi đó đây còn bảng lảng
Thuyền ai đó trong đầm sen thơm ngát
Người lẫn trong hoa cho hoa đẹp bội phần.

Bàn tay ai đưa đón những búp sen
Nắng chiếu qua làn sương hồng lên như lửa
Lửa chuyền lên môi lửa chuyền lên má
Cho nụ cười tỏa sáng cả rừng hoa.

Hương sen thơm quấn quýt quyện hương trà
Thơm lây cả tay mình nhớ bàn tay ai ướp
Như tình ai nồng đượm
Với ai kia hay chỉ với riêng mình?

Nhấp ngụm trà lại nhớ nụ cười xinh
Dáng thon thả in hình trong bóng nước
Và búp sen hồng trong búp tay em hồng rực
Một thoáng thôi… vương vấn mãi trong lòng.

Sen vươn mặt hồ

Tác giả: Hồ Viết Bình

Hỏi sen, sen ở dưới ao
Có bao giờ thấy tanh tao mùi bùn
Sen cười: nắng gió mưa tuôn
Thân lấm bùn đất sen luôn giữ mình.

Chắt chiu tinh túy đất sình
Tặng đời những đoá hoa xinh tuyệt vời
Linh thiêng hội tụ đất trời
Toả hương dìu dịu lòng người bình yên.

Mặc cho mưa gió đảo điên
Sen luôn đứng thẳng vươn lên mặt hồ
Mặc cho sóng vỗ xô bờ
Hương sen thoang thoảng vỗ về yêu thương.

Dáng sen

Thơ: Lợi Nguyễn Thành

Dáng Sen một búp mịn màng,
Dáng Em, thanh tú, nhẹ nhàng rất duyên!
Sắc sen hồng thắm, khôi nguyên,
Sắc Em hồng mát, thuyền quyên mặn mà!
Hương sen thơm ngát đậm đà,
Hương Em thương nhớ như là hương cau!
Dù cho năm tháng qua mau,
Sen hồng vẫn thắm, xa nhau vẫn về!

Sen hồng

Sen hồng

Tác giả: Trần Lực

Liên trì vẫn gọi ấy là sen
Chẳng ngại đầm sâu, sợ nước phèn
Sáng đỏ bông ngời đâu phải lấn
Đêm vàng nhụy thắm há cần chen
Thơm đài thoát tục do đời bạc
Ngát nhị xa trần bởi kiếp đen
Giữa áng mây hồng tâm tịnh độ
Liên trì vẫn gọi ấy là sen.

SEN!

Thơ: Trương Túy Anh

Sen hồng rực rỡ giữa đầm
Dịu dàng, tinh khiết, duyên ngầm đẹp sao
Hương sen dịu ngọt thanh cao
Quyện trong làn gió đón chào ban mai
Tự hào sen sống thẳng ngay
Tự tin gạn đục đẹp thay cuộc đời
Vươn lên từ dưới bùn nhơ
Kiên cường chịu khổ, mọi người yêu Sen.

    Đăng bởi: Trường Cao Đẳng Sư phạm Hà Nội

    Chuyên mục: Tổng hợp

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

    Back to top button

    Bạn đang dùng trình chặn quảng cáo!

    Bạn đang dùng trình chặn quảng cáo!